Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2012

niềm vui shopping

Bữa nọ ghé cửa hàng mây tre lá mua được nhiều thứ đến giờ vẫn còn hí hửng. Trước hết là cái chuông gió tre, đem về treo lên trước cửa, gió kêu nghe rất vui tai. Hồi nhiều năm trước tui cũng có 1 cái bằng kim loại, treo trong phòng ký túc xá đại học, lúc dọn ra lại quên lấy, mấy năm sau ra đi làm ngang vẫn còn thấy ông kỵ còn nằm lủng lẳng trên đó. Vui vui (bao nhiêu đời SV mà các bạn chả bạn nào thèm nỡ quăng). Thứ hai là mua được cái chắn sách bằng gỗ. Cái này là do đi chùa thấy quý vị giảng sư có nên ham. Thiệt ra tui đã có 1 cái bằng kim loại,cái này có đồ chặn sách lại khi mở ra nhưng lại không đẹp (cái này mí bạn tới nhà sách lớn chỗ bán dụng cụ học trò là có bán, cái sau thì mua ở shop đối diện bên kia đường chùa Vĩnh Nghiêm).
Cửa hàng mây tre lá bán nhiều món nhỏ nhỏ như hộp, giỏ rất xinh, mua về dùng rất tiện lợi. Thú thực là tui rất thích ngăn nắp nhưng vốn…không biết làm sao…hì hì…Mua 4,5 món về là tha hồ để đồ gọn gàng (và gọn gàng sẽ làm người ta thấy…vui vẻ). Một món khác là chén tống, dù thú thiệt mua rồi mà vẫn chưa vừa ý. Ở SG khó mua đồ trà, chỉ có vài tiệm nhập đồ Tàu về bán, nhưng lại không có hàng đẹp, nắn rất thô xấu, men thì nhìn hỡi ôi…huhu….Có điều phải nói là VN bây giờ tiến bộ, có làm bộ bình trà đất. Mua một bộ để trong phòng khách coi cũng tạm ( mua thêm đủ thứ lỉnh kỉnh về chén tống, ống ngửi, bộ dụng cụ trà, đồ lược trà làm ba tui hỏi mấy thứ đó để làm gì, thế là có dịp khoe về đồ trà). Một phát hiện đặc biệt gần đây là hóa ra người ta có bán loại hộp đựng trà, vụ này mới biết. Hôm qua lặn lội vô tìm ở khu shopping gần nhà, kiếm hoài chả thấy tiệm nào, đúng là tụi internet láu cá.
Mấy hôm nay mua được cái Sony Tablet, lại phải mất thời gian mua cho ỵ bộ đồ, đồ bảo vệ (rồi thêm headphone chưa kiếm ra…ặc ặc). Chưa thấy tác dụng, chỉ mua vì khoái cái tablet thiết kế giống…cuốn sách. Nói thiệt, tui chưa bao giờ là friend của mấy hàng điện tử, stupid device kiểu như điện thoại, máy tính, máy đọc sách, TV v.v. Don’t ask me what is an Iphone. Mấy device kiểu đó chỉ làm bạn thêm stupid (và ai đó gọi bằng cái tên rất vui là…smart phone (cho stupid users?!). Có một lần nghe một cô học trò bảo dân Việt Nam rất mê công nghệ. Tui bèn phải correct her là “ họ mê đồ công nghệ và thụ hưởng thú vui vật chất” (chớ đâu có biết công nghệ là cái gì).

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2012

Đầu năm

+ Nhà thờ đức bà Paris: của Victor Hugo, bản dịch của Nhị Ca. Lâu lâu mới coi một cuốn hấp dẫn và để lại nhiều ấn tượng. Sau chuyến thăm châu Âu hồi đầu năm, về nhà cũng muốn đọc nhiều chuyện về xứ sở này, và cuốn này đáp ứng trúng nhu cầu. Cuốn này có mấy trường đoạn luận về Paris, nhà thờ, phố thị rất lý thú.
+ Đại cương Câu xá luận: bài dịch và giảng Câu xá luận của HT Thích Thiện Siêu. Mấy bộ luận của Phật giáo thiệt kinh hoàng về quy mô và độ khó. Cũng hôm nọ đã mượn Thành thật luận về đọc, nản luôn vì chữ rị rị, giấy đen thui (nhưng nguyên nhân chính làm nản lòng là khó quá).
Mà hổng ác liệt sao được khi ở bên Tàu có luôn 2 tông tên là Câu xá tông và Thành thật tông chuyên về 2 bộ luận này. Lại có Hoa Nghiêm Tông, Thiên thai tông lấy 2 bộ kinh Hoa Nghiêm, Pháp Hoa làm chủ, Tam luận tông thì lấy 3 bộ luận làm chủ (mấy bộ này đọc vô cũng thấy mù mịt). Trong bản dịch tiếng Anh bộ Câu xá luận có nhắc chuyện truyền thống bên Nhật Bản rằng học trò mới vô nhập môn phải học 8 năm Câu xá luận ! Hỏi một người quen của Rem mới được cho hay ở VN phải lên tới trình độ cao cấp Phật học mới học tới Câu xá hay Thành thật luận (cũng chỉ học đoạn trích).
+ Luận đại trí độ: bản dịch của HT Thích Thiện Siêu. Bộ này cũng chỉ mới lem nhem cuốn tập 1 (hơn 800 trang mà bộ này tới 5 tập). Bộ luận này nổi tiếng là một bộ Bách khoa thư của Đại thừa (cũng như Thanh tịnh đạo luận nổi tiếng là bách khoa thư của Thượng tọa bộ, Đại tỳ bà sa của Hữu bộ (mà bộ Câu xá được coi như là “rút gọn” của bộ Đại tỳ bà sa!).
Sau một thời gian đua đòi học Phật mới hay cái định kiến cho rằng người Việt làm biếng hổng chịu dịch sách chi thiệt có phần sai lầm nặng nề (vì cứ chăm chú vào giới báo chí, trí thức, đại học của VN nên tưởng bở). Thiệt là ngu dại. Bữa nọ đến chơi nhà thầy với bạn, cũng thấy hình như họ cũng tưởng lầm như vậy. Nghe bàn đạo thấy cũng “nghe vậy thấy vậy”, nghe rồi thôi cũng hổng vướng mắc buồn vui chi, cũng chẳng ham hố cải chính. Ngộ vậy ấy chớ. Thú thiệt việc học Phật hổng ít lần làm tui nản chí vì thấy mê mờ hổng đến đâu (ai học chắc cũng thấy vậy là bình thường quá, tín tâm lúc lên lúc xuống, bởi vậy mới có cầu Bồ đề tâm tăng trưởng chớ phải hông). Vậy mà có khi “đụng chạm” mới phấn khởi “á, việc học không không tưởng hổng đi đến đâu coi vậy chớ cũng có tác dụng đó chứ ”.
Đầu năm nay đi nghe thời khai pháp của các vị Giáo thọ về nhà rất phấn khởi, vui mừng. Buổi đầu tiên đi nghe vậy là ngon rồi. Thiệt tình tui có cái bịnh nặng nề lắm, khả năng nghe rất kém dù là nghe quý vị sư giảng. Ít có chịu “bình thường tâm” nghe giảng, lúc thì ngủ gục, lúc bỏ đi ra ngoài đọc sách. Năm nay đầu năm lên ngồi hàng đầu đàng hoàng, ngoan ngoãn nghe hết thời pháp và thấy hoan hỷ, phấn khởi (hì hì…như vậy là tiến bộ ngon lành rồi, nguyện mong năm nay được tinh tấn). Ngày khai pháp đầu năm nay rất đông vui. Gặp lại quý “đạo hữu” thiệt thấy hoan hỷ thay. “ Ăn cơm có canh, tu hành có bạn”: tình hình lúc này rất tình hình (thiệt sự là lâu rồi hổng đi chùa là lại…tình hình ngay) nên chuyện thường xuyên gặp bạn hiền thiệt quý làm sao.
Nghe thầy giảng bữa nay có mấy điều hữu ích với mình làm sao:
- Ai cũng nên có bạn: đại khái Thầy khuyên ai già đi nữa thì cũng nên có bạn, đi thăm bạn, trò chuyện với bạn…bằng không thì dễ bị điên lắm. Hí hí…đúng thiệt.
- Biết đủ: bớt ham hố, hài lòng với những gì mình có. Vụ này nghe hoài mà làm mãi không trôi. Chẳng hạn tui có bịnh ghiền mua sách, rãnh phải ghé nhà sách, ghé rồi phải mua cuốn gì đó dù sách Việt giờ cũng hiếm ra sách hay đáng mua. Kệ, sách dở cũng chơi luôn, hổng ấy ngứa ngáy khó chịu. Cái này đúng thiệt là trọng bệnh ghiền. Ghiền xì ke, ma túy còn có lúc bỏ được, ghiền vụ này coi bộ hết thuốc.

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012

Tết

Tết ở quê đông vui hơn tết SG, SG vắng tanh, nhiều người về quê, số còn lại đóng cửa nằm trong nhà cho ngộp chơi, quán cafe đóng cửa, tiệm sách hổng bán. Về quê ăn tết vui hơn hẳn. Hai năm rồi tui không về quê ăn tết, phố xá bây giờ đông đúc quá, nhiều cửa hàng mọc lên, nhiều nhà sửa sang lại, đường nâng cao lên. Thay đổi nhiều đến độ mất luôn khả năng định vị hổng biết mình đang đi đến khúc nào mặc dầu đường thì vẫn như cũ. Nhìn kỹ lại thì căn nhà đó cũng là chủ đó, vẫn làm cái nghề đó.Tóm lại, phố xá thì bộ xương vẫn còn, da thịt thì giờ đổi thay.
Dạo trước tết đi thăm 2 chùa là chùa Giác Lâm với Vĩnh Nghiêm. Chùa Giác Lâm nhân vì đọc trong sách thấy ghi là một trong những ngôi chùa xưa nhứt ở SG, hồi đời xưa Nguyễn Ánh trốn Tây Sơn trong SG này là trốn trong mấy ngôi chùa ấy. Thành ra anh chàng sau này lập được đại nghiệp bèn sắc phong xứng đáng cho mấy ngôi chùa từng có công cưu mang mình. Ngày nay chùa Giác Lâm được công nhận là di tích quốc gia. Thêm một cái việc nữa là hàng ngày đi làm tôi vẫn qua lại ngôi chùa này. Ấy vậy, khi đi hớn hở khi về buồn thiu. Như bao di tích quốc gia khác, chùa này có đông đảo đội ngũ kinh doanh đủ thứ, tạp nham đến buồn nản. Còn chùa thì cũng bày chuyện cúng sao, đốt nhang cúng luôn cho ... cây.
Chùa Vĩnh Nghiêm vốn là ngôi chùa nổi tiếng bậc nhứt ở SG này, khi có mấy đứa đồng nghiệp bên Đức hỏi ở SG nên viếng những đâu thì tui bèn giới thiệu là nên đến Vĩnh Nghiêm. Giới thiệu sảng vậy ấy chứ tui đã bao giờ đến chùa này đâu. Đến rồi thì tui cũng thấy buồn, buồn cái vụ cúng trăng cúng sao. Thật chưa bao giờ tưởng tượng được một nơi vốn ngỡ như có nhiều người đầu óc sáng sủa lại còn để cho làm cái trò này.
Thấy vụ cúng kiến này rồi lại thêm căm giận mấy đứa ba Tàu, cái tụi đã để lại tệ mê tín nặng nề cho xứ này. Cái nọc độc "văn hóa" ấy ngàn năm cũng chưa phai ("văn hóa" tất nhiên phải cho vô dấu nháy vì văn hóa thì làm gì có độc hại, vụ dùng từ kiểu này e rằng chỉ thấy ở chế độ cộng sản ở VN).
Sáng nay dậy sớm uống cốc cafe, nghe nhạc cho thoải mái tinh thần.

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2012

Thương về miền Trung

Mấy tháng trước nhờ duyên lành, Rem được đi ra Quãng Trị, về ghé Huế, Đà Nẵng, Nha Trang. Mỗi nơi chỉ ghé chút chút, hổng được đi tham quan chi nhiều nhưng cũng thấy mãn nguyện vì đây là lần đầu được đi qua nhiều tỉnh của Trung Việt, được tận mắt chứng kiến quê hương Trung phần nắng cháy da người, bão lũ quanh năm, khúc ruột miền Trung nhiều đau khổ. Ra Huế thăm cung điện triều Nguyễn, thấy đâu phải tệ lắm như người ta nói (tuy công tác bảo tồn so với thiên hạ đúng là kém rồi, cái đó thì thôi không nói), Nam triều có cái cung điện thế kể cũng ngon rồi.
Xe chạy ngang nhiều nơi, thấy một đằng là dân ta nghèo khổ, nhà lụp xụp hổng đủ để che mưa che nắng, một đằng là các trụ sở ủy ban bề thế, sang quá. Thầm nghĩ, bao đời này có quan nào mà thương dân, toàn là đám xôi thịt xạo ke cả thôi. Ở cố đô thì lại thấy các cơ quan ban ngành mới có nhiều trụ sở hoành tráng, sang trọng trong khi cung điện của triều Nguyễn cũ nhìn lam lũ, điêu tàn thấy thương. Cái sự đời nó là vậy đó mà. Bởi vậy, dạo này ít coi thời sự của Đài VTV để hạn chế chửi thề. Ở nhà ông già ngày nào cũng coi, Rem chỉ ngang ngó rồi đi thẳng cho nó khỏe cái lỗ miệng.

Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2012

Sách đạo

Đại tạng kinh là một tập hợp các kinh sách đồ sộ của đạo Phật. Bộ sách này có bao nhiêu kinh, nội dung là gì là câu hỏi làm tôi thắc mắc. 100 là số tập của bộ đại tạng tiếng Việt do các vị người Việt đã dày công dịch thuật và cách đây mấy năm đã in ở Đài Loan và tặng cho mấy thư viện ở VN. Bộ Đại tạng kinh hiện đại nổi tiếng là bộ Đại Chính do Takakusu biên tập và xuất bản 2 lần vào những thập niên 1920s và 1930s. Bộ này hình như cũng có 100 tập và được người ta tham khảo rộng rãi vì tính tin cậy trong khảo chứng và uyên bác của nó.
Nghe đồn thiên hạ đang làm bộ Đại tạng bằng tiếng Anh. Tìm trên Amazon thấy có mấy quyển này của bộ BDK mà theo một báo cáo về tiến độ thì đến cuối năm 2002 đã xuất bản được 25 tập:
http://www.amazon.com/s/ref=pd_lpo_k2_dp_sr_sq_top?ie=UTF8&keywords=english%20tripitaka&index=blended&pf_rd_p=486539851&pf_rd_s=lpo-top-stripe-1&pf_rd_t=201&pf_rd_i=0962561800&pf_rd_m=ATVPDKIKX0DER&pf_rd_r=17S9KZCZXDXW53F8V6DC
May mắn mấy hôm trước Rem có thấy trên mạng cuốn sách dịch mang tên Đại tạng kinh nhập môn do Thích Viên Lý dịch. Cuốn này tóm tắt trong vòng vài đoạn văn ngắn về một kinh điển được chọn dịch trong loạt đầu tiên do tầm quan trọng của chúng. Đọc được cuốn này như đang khát gặp nước uống.
Có một cuốn khác giới thiệu kinh điển Pali được sư Giác Nguyên dịch sang tiếng Việt:
http://www.daophatngaynay.com/vn/kinh-dien/van-hoc-kd/5440-Gioi-Thieu-Van-Hoc-Kinh-Dien-Pali.html
Có 2 cuốn nữa về văn học Pali: một cuốn của Thích Tâm Minh tên là Khảo cứu văn học Pali và cuốn kia tên là Hướng dẫn đọc Tam tạng kinh điển:
http://www.sachphatgiao.com/huong-dan-doc-tam-tang-kinh-dien.html
Riêng về sách tiếng Anh thì có mấy cuốn của danh gia: History of Indian Literature 2 tập của Maurice Winternitz (tập 2 về kinh sách của đạo Phật và Kỳ Na, bản Anh dịch xuất bản 1933). Tuy nhiên diễn giải của Winternitz về văn học Phật giáo tôi nghĩ là hãy còn chỗ nông cạn không tránh khỏi của thế hệ học giả phương Tây trước khoảng 1940. Rõ ràng chỉ cần chừng hơn 100 năm học hỏi, thế hệ học giả Tây phương nữa sau thế kỷ 20 cho thấy họ đã trở thành nhà nghề trong việc học hỏi Tam tạng kinh điển. Một cuốn khác cũng đồ sộ không kém, dày cộm gần 700 trang, là cuốn của GS Bimala Churn Law nhan đề là A history of Pali Literature cũng xuất bản lần đầu năm 1933. 2 cuốn thuộc cấp nhà nghề là tập 7 trong bộ History of Indian Literature gồm 2 cuốn nhỏ: 1 cuốn về văn học Pali, một cuốn khác về văn học của Trung Quán Tông. Trình độ của cuốn sau thiệt là đáng nể. Nhân đó tui lật thử cuốn Trung Luận giảng giải của HT Thanh Từ ra đọc, đọc vài trang đã khâm phục và lấy làm thú vị làm sao. Rõ ràng kiến giải của hai nhà hoàn toàn tương đồng về lý duyên khởi. Trí tuệ của HT thật là bất khả tư nghì.