Thứ Ba, ngày 17 tháng 4 năm 2012

Truyện

+ Rừng Na Uy: mượn của anh bạn đọc cuốn truyện này vì tò mò, đọc với mong muốn bớt dốt về mấy cuốn sách thời sự nóng bỏng. Chất tính dục trong cuốn truyện này quả là đậm đặc. Một cuốn sách rất sinh viên, rất teen mà mình thì đã qua cái lứa tuổi ấy hơi lâu rồi. Sách có nhiều đoạn tả cảnh tả tình thiệt hấp dẫn. Nhưng tất cả cũng chỉ có thế. Tuổi 20 cố nhiên là đáng yêu lắm: ngây thơ, trong trắng, mơ mộng, thẳng băng. Nhưng so với cái tuổi 30 khi đầu óc trở nên much more sophisticated, tâm hồn trở nên phức tạp, vòng vèo, thế giới kinh nghiệm trở nên phong phú và xám xịt với nhiều đau thương, buồn giận, âm ĩ, đã thấm thía số phận của kiếp nhân sinh...thì cố nhiên tuổi 30 hấp dẫn hơn nhiều. Cho nên bạn nào đang ở tuổi 20 thì cố sống và đợi thêm 10 năm nữa, rồi ngồi chiêm nghiệm cuộc đời mình tất nhiên là thú vị hơn đọc một cuốn tiểu thuyết như vầy nhiều.
+ The Kreutzer Sonata: nguyên tác của Leo Toltoys, bản dịch của Trần Văn Điền, do Đất Mới xuất bản (nhan đề Khúc nhạc mê ly), hổng biết năm xuất bản. So với tác giả Rừng Na Uy, Toltoys cố nhiên thuộc về một đẳng cấp khác hẳn. Cuốn truyện thiệt hấp dẫn phi phàm, loại sách người đọc có thể đọc một mạch dễ dàng từ đầu chí cuối. Không ít lần tui phải bật cười ha hả vì những nhận xét khôi hài, lý thú của tác giả.
+ Main currents of Marxism: Sống trong chế độ cộng sản, nếu bạn không hiểu chút gì về Marxism thì thiệt đáng là một sự đáng cười mỉm chi phải không. Đành thú thực là mặc dầu coi qua hết cuốn tập 1, tui phải chịu là nó quá trừu tượng. Ráng đọc lẹ để chạy riết sang tập 2,3 coi có khá hơn chút nào không (tập 1 nhan là Founders, tập 2 the Golden age, tập 3 Breakdown).
+ Nina Simone:đang mê mẫn nghe dĩa này của cô Nina Simone.
http://www.amazon.com/Feeling-Good-The-Very-Best/dp/B000026LUP/ref=pd_sim_m_3

Thứ Tư, ngày 04 tháng 4 năm 2012

Sách và... Khoe

+ "Ngài La Thập" do HT Thích Trí Quang soạn. Cuốn này được người bạn cho mượn (trên mạng chưa thấy chỗ đăng). Bạn nào thấy tên ngài La Thập lạ thì google hén.
+ Nietzsche 's philosophy: bản dịch tiếng Anh từ nguyên tác tiếng Đức của Eugen Fink. Nietzsche bao giờ cũng là một hot boy nóng bỏng, gây tranh cãi dữ dội. Cuốn sách của Fink đưa ra một lý giải toàn diện, đích đáng về triết học Nietzsche. Tiếc là đến nay vẫn chưa có một chuyên khảo sáng giá nào về Nietzsche xuất bản ở VN.
+ Main currents of Marxism: nguyên tác của Kolakowski
http://www.amazon.com/Main-Currents-Marxism-Founders-Breakdown/dp/0393060543
Bộ sách này nhìn mục lục thôi đã thấy tàn bạo. 3 tập dày cộm gần 1300 trang. Một bộ sách kinh điển không phải đã quá cũ (xuất bản hồi thập niên 70s)
+ Buddhist sects in India của Nalinaksha Dutt: tác giả này chắc hổng cần quảng cáo chi nữa.
http://www.amazon.com/Buddhist-Sects-India-Nalinaksha-Dutt/dp/8120804279/ref=sr_1_1?s=books&ie=UTF8&qid=1333547111&sr=1-1


Chờ cái headphone cả tháng trời, tablet để nằm thất nghiệp. 2 món này dạy tui 1 bài học mà tui nghĩ là 2 ẻm đã đủ để hoàn thành sứ mạng lịch sử: một ngày chỉ nên nghe vài bài nhạc, cái đầu nghĩ lung tung thì có nghe gì cũng hổng thấy hay nổi. Nghe cô Billie Holiday hát bài Gloomy Sunday thì thôi rồi má ơi muốn đi chết cho xong. Billie Holiday vốn nổi tiếng là một danh ca kỳ tài vô song, nhưng mà đây là lần đầu tiên tui nghe chăm chú nghe bài Gloomy Sunday và thán phục cô vô cùng. Đúng là danh bất hư truyền thiệt (và 1 ngày tui vẫn khôn ngoan chỉ lấy bài này nghe...1 lần thôi).

Bình mới và cây được sư cô Thích Nữ Sơ Ri Ổi Bom Măng Cụt tặng

Bàn nước mới

Đùa đòi bắt chước mua cái bình thủy tinh về bỏ đá và...rong giả...hì hì... Ở ngoài trông xinh hơn hình chụp nhá. Thiệt ra Rem được tư vấn là mua bông giả thả trông xinh hơn, nhưng kiếm hổng có bông, đành vậy. Hôm nọ đọc lời một vị Thiền sư ghi trong sách "Ngắt một cành cây là ta đã cướp đi của thiên nhiên một sanh mạng". Bởi vậy, xài hoa giả là chắc cú hơn.

Bình mới và cây được sư cô Thích Nữ Sơ Ri Ổi Bom Măng Cụt tặng

Thứ Bảy, ngày 17 tháng 3 năm 2012

Shopping

+ Mua được mấy khung hình về nhà bỏ hình vô rồi rồi treo lên trông rất thích. Một tấm hình hồi tui còn nhỏ: tròn vo ngồi cười rất tươi. Một khung hình để treo giấy quy y tam bảo. Nói ra các bạn chớ cười tui quê, chẳng là mấy mươi năm nay chẳng mấy khi tui để ý khu bán đồ văn phòng trong nhà sách. Hồi tui ở quê chỉ có mấy shop trong chợ bán dăm ba món. Đã bao giờ khám phá khu đồ văn phòng của mấy nhà sách lớn đâu. Mấy tuần nay khám phá mấy tiệm sách gần nhà, hóa ra trong đó các bạn bán đồ nhiều dễ sợ. Nào là khung hình, bình hoa, bộ trà, tranh tượng, hồ dán, tấm mũ bao tập, viết, thước, hộp đựng viết. Cái mũ bao tập bây giờ làm cho việc bao tập vở tiện quá, cứ bỏ tập vào dán lại là xong. Chẳng bù với thời trước, cắt báo Liên Xô ngồi bao thấy mồ luôn (Rem có thú vui in sách và mua tấm mũ về bao ...hì hì).
Hôm nay đi nhà sách mua được mấy hộp keo sữa về dán sách, một kệ CD nhỏ trông xinh xinh. Có hơi tiếc là đã vội mua mấy khung hình không vừa ý lắm mà nhà sách này có cái trông ưng mắt hơn.
Chỉ có một điều tui thấy rất kỳ lạ là ở đây người ta gần như không bán bookmark. Tui là một fan của bookmark, thằng bạn đi xa về tặng cho một cái bookmark thì khoái lắm. Bữa nọ hỏi một em nhân viên nhà sách chỗ em có bán bookmark không. Em hỏi lại bookmark là gì làm tui ngỡ ngàng mấy giây hổng biết trả lời sao (nghĩ trong bụng: ới, bookmark là bookmark chớ gì nữa trời, nhưng không nghĩ ra tiếng Việt gọi là gì). Đành diễn tả: thì là cái để làm dấu sách ấy. Đi dăm nhà sách mới thấy mình rõ là quê, nhà sách ở SG này làm gì có bán bookmark, người ta không biết bookmark là cái chi chi là phải rồi. Quê độ thiệt.
+ Tuần rồi vì ham quá đã mua cái bàn trà Tàu. Về nhà vẫn ấm ức các bạn bán hàng dối trá. Các bạn bảo là hàng của xứ Đài, mà ghi chần dần là cái hãng bên Đại lục làm. Bàn trà trông khá đẹp, nhưng đồ Tàu thì bà con biết rồi: xài chớ hư hồi nào thì hổng biết. Hên xui (dù thiệt lòng là đồ Trà thì đồ Tàu là rất khá).
+ Sáng nay ghé nhà sách Hà Nội mua được mấy cuốn bí kiếp. Cái bệnh mua sách vô tội vạ của tui thiệt là nan y. Nhưng bộ này thì không thể không mua. Đó là bộ Kinh Trung Bộ do HT Minh Châu dịch, sách khổ lớn đẹp ơi là đẹp vừa in năm nay. Lại còn thêm một cuốn này nữa: Nghiên cứu đối chiếu Milinda vấn đạo và kinh Na tiên tỷ kheo của HT Minh Châu, cô Trần Phương Lan dịch. Một cuốn nữa tiện thể mua luôn là Việt Nam thi văn giảng luận của Hà Như Chi.
Cho dù bây giờ hổng đi làm gì, ăn rồi suốt ngày đọc sách cũng hổng thể nào đọc xong đám sách trong nhà. Đi mua thêm sách, về lý trí mà nói, thì hiển nhiên ngu rồi, nhưng cái gì ghiền rồi cũng khó bỏ thiệt.

Thứ Sáu, ngày 24 tháng 2 năm 2012

Đồ gốm sứ

Chiều nay ghé qua 1 tiệm bán đồ gốm sứ. Xem mê mệt, đủ thứ ấm trà, chén, ly, tách, lọ hoa, tượng, tranh ... Hỏi hủ đựng trà, có nhiều cái khá đẹp nhưng lại không ưng bụng lắm. Mà nghĩ lại cái hủ đựng trà của má tui mới bị tui tịch thu hôm qua, trông không tệ hơn những cái ở đây nên thôi.
Cái bộ bình nghe má tui nói là hồi xưa mua đồ của Nhật, giá hơn 1 chỉ vàng hồi đó. Mấy mươi năm nay tui cứ tưởng là dùng để đựng rượu để nhậu, hôm qua mới biết là bình trà (bình gì mà to tổ chảng).
Cái shop ghé hồi nhiều đồ mê ly luôn. Chủ shop là một bà cụ. Nghe khen quán bà có nhiều đồ đẹp quá, thấy bà cụ rất vui và bảo gặp khách như cậu tui cũng thấy vui lắm. Nghe nói tui có một chiếc ấm tử sa, bà tò mò hỏi uống trà có ngon hơn không làm tui thấy hơi mắc cười. Vì ấm tử sa thiệt ra chỉ đẹp hơn thôi, lâu ngày nó càng bóng lên. Cái ấm mắc là vì bên trong được nắn rất khéo (tiệm bà cũng có nhiều ấm bán bạc triệu nhưng nội thất bên trong chưa phải là nhức nhối, nhìn là ghiền).
Lựa hai ba lượt mới lựa được một cái tô, định bụng mua về để làm tô rửa bình trà. Ráng mua cái tô cho bự, về nhà cũng không thoát: cái bình bự quá cỡ. Thế là đành xin má một cái tô canh thiệt lớn làm tô rữa trà...hí hí....Chớ cái bình ngoại hàng cỡ đó thì vô phương kiếm ra tô cho vừa. Vậy là bình trà của mình có thêm được một cái tô mới, để vừa bon...hì hì...đúng là vô tình lượm được bí kiếp (vì cái tô cũ miệng nhỏ nhét vô hổng vừa).Cái tô này có nước men nhìn rất ngộ nghĩnh, nhìn cứ như cái tô bị ai đó vừa vứt đi. Về nhà má hỏi mua bao tiền, chỉ nói nữa giá mà còn bị...chê mắc, bảo rằng tô trong siêu thị còn đẹp hơn (bó tay.com). Quê luôn, hổng thèm nói gì nữa.
Mới phát hiện ra một chỗ bàn đồ trà, mai phải đi coi thử...hì hì...Chỗ này có bán cả ống ngửi và tách, hủ đựng trà, đồ lược trà, bàn trà, chén tống. Nhìn bộ đồ trà vá víu của mình thiệt thảm thương, hổng thằng nào giống thằng nào. Đau cái là mấy đứa mua gần đây lại không có thằng nào thấy vừa bụng, chỉ miễn cưỡng cực chẳng đã mua cho có.
Chiều nay thấy một bộ ấm tím, hì hì....đang tính vài hôm nữa trở lại coi sao. Thú thiệt là tui đã có luôn ấm sơ cua để mấy năm nay chưa lột vỏ. Chẳng là ngày xưa khi đi về Sài Gòn cứ nom nớp lo sợ cái ấm mà bể thì chẳng biết mua đâu, bèn mua một bộ sơ cua. Giờ mới biết là thừa, đồ ở đây bán đầy (có điều đồ đẹp thì chưa thấy).

Thứ Ba, ngày 21 tháng 2 năm 2012

photo


Sáng nghe chuông, chiều về nghe chuông

Trúc xinh trúc đứng bờ rào
Hôm qua có idea sáng chói tìm được kệ sách mới là...2 tấm tường ở cầu thang nhà tui...hehe. Tối về rinh sách tới khuya dời tới dời lui.


Kệ sách mới

Kệ sách mới

here they are: có những em đã đi theo tui nhiều năm và bà con đã biết mặt. Có lần ở chung nhà với 1 couple, nữa khuya 2 ảnh chỉ gây lộn đập đồ ngoài phòng khách. Tui nằm im thinh thích trong phòng chỉ hồi hộp: mèn ơi, nó mà vui tay đập luôn cái bình của mình thì...huhuhu.


my corner:góc học tập

Bãi Bụt ở Đà Nẵng